✪ MÓN quà của thanh xuân

Mãi đến sau này mình mới nhận ra, thanh xuân thường bắt đầu bằng những điều rất nhỏ. Chỉ vài câu chào:

“Hello, cậu tên gì?”

“Quê cậu ở đâu thế?”

Hay “Rất vui được gặp cậu!”

 

Lời chào tưởng chừng như bâng quơ ấy, hóa ra lại là điểm khởi đầu cho rất nhiều kỷ niệm sau này. Mình luôn say mê những cuộc gặp gỡ như thế. Say mê cái cách những con người hoàn toàn xa lạ, bước vào đời nhau, rụt rè dò đoán, rồi bỗng chốc trở thành một phần không thể thiếu của nhau.

 

Hồi đó, nhà mình cách trường cấp 3 gần 30km, nên mình phải ở lại ký túc xá, cuối tuần được về nhà. Những ngày đầu bước vào môi trường mới, mình sợ lắm. Sợ khi phải sống xa gia đình, sợ cảm giác cô đơn giữa một nơi toàn những gương mặt xa lạ, Mình còn sợ cả khó khăn mà một đứa trẻ 15 tuổi lần đầu tự lập phải đối mặt. Lần đầu sống mà không có bố mẹ bên cạnh, mình phải tự đi học một mình, không còn ai đưa đón, cũng không còn những bữa cơm canh mẹ nấu mỗi ngày. Mọi thứ bỗng trở nên vừa lạ lẫm, vừa cô đơn. Cảm giác như một chú chim nhỏ rời xa tổ ấm quen thuộc, lần đầu phải bay về một phương trời khác.

 

Nhưng xen lẫn nỗi sợ ấy lại là sự háo hức vì được gặp bạn mới, được trải nghiệm một cuộc sống tự do hơn khi không còn sự bao bọc quen thuộc của bố mẹ. Đã đến lúc chú chim nhỏ này phải tự bung đôi cánh bé xinh rời khỏi chiếc tổ ấm quen thuộc để dũng cảm đón nhận một cuộc sống mới, nơi có cả bầu trời rộng lớn hơn, cơn gió lạ chưa từng trải qua, và nhiều thử thách lẫn hy vọng đang chờ phía trước. Dẫu biết hành trình ấy sẽ không tránh khỏi những phút chênh vênh, lo lắng, nhưng đó cũng chính là cơ hội để chú trưởng thành, mạnh mẽ hơn và tìm thấy chính mình trong bầu trời mới.

 

Và dần dà thời gian, mình quen được bạn mới nhờ ở chung phòng ký túc xá. Ban đầu chúng mình cũng ngại, cũng nhút nhát rụt rè… Nhưng rồi khi sống cùng nhau lâu, giờ giấc sinh hoạt cùng nhau chúng mình lại càng gần gũi thân thiết hơn. Tụi mình ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, học bài cùng nhau, thậm chí có những đêm thức khuya chỉ để kể cho nhau nghe những câu chuyện “trên trời dưới đất”. Những mẫu chuyện khờ dại và trẻ con như thế nhưng lại mang chúng mình lại gần nhau hơn, biết được tính cách con người nhau hơn, những trái tim xa nhà, xa gia đình cũng vì đôi ba câu đùa giỡn, đôi ba lời tâm sự như thế mà đã sát lại hơn, mở lòng với nhau hơn. Có thể lúc đầu còn ngại ngùng, nhưng rồi theo thời gian, tụi mình trở nên thân thiết theo một cách rất tự nhiên. Suốt quãng thời gian chúng mình ở bên nhau, mọi thứ đều diễn ra theo cách tự nhiên mà nó vốn có. Là những hôm đi chơi về khuya quá giờ giới nghiêm, chúng mình phải rón rén, nhẹ nhàng chui tọt qua cái lỗ nhỏ của hàng rào, mọi thứ đều hết sức cẩn trọng, chúng mình đều căng như dây đàn vì nếu mà bị bác quản lý bắt là gia đình biết ngay… Hay những lần cả phòng cùng đi chơi, cùng khám phá những địa điểm mới mẻ ở nơi xa như những cung đường mới mình chưa từng đặt dấu chân tới. Mỗi chuyến đi không chỉ là hành trình di chuyển, mà còn là hành trình của tiếng cười, của những câu chuyện không hồi kết, của những kỷ niệm giản dị nhưng lại khiến người ta nhớ mãi về sau.

 

Dần dần, nơi mà cách nhà mình 30km ấy lại trở thành ngôi nhà thứ hai – hầu như từng góc phố đều in lại những bước chân quen thuộc, nơi mà món ngon nào cũng đã cùng nhau nếm thử, từ những quán nhỏ ven đường đến những chỗ đông đúc náo nhiệt, cả những cánh rừng, cứ mỗi mùa hoa nở lại thấy thấp thoáng dấu chân tụi mình ghé đến. Tất cả tạo nên một miền ký ức thật đẹp, thật giản dị và đầy ắp những kỷ niệm không thể nào quên. Năm tháng đó, là một mùa hè dài mình được ngắm nhìn cây phượng nở rộ một màu đỏ rực như con đuốc lấp lánh giữa sân trường, như tuổi trẻ của chúng mình nồng nàn sức sống càng cháy sáng trong tim, một ngọn lửa của ý chí, vì mùa hè đó là mùa hè cuối cùng mình còn được ngắm bông phượng nở. Chúng ta đã bước sang trang cuối của hành trình thời trung học rồi… Có lẽ phải rất lâu sau này mình mới được ngắm nhìn bông phượng nở ở mảnh sân cũ này, cả hàng ghế đá, từng dãy lớp học… mọi thứ ở ngôi trường, bạn bè đã là một phần của thanh xuân, một phần của ký ức đã nuôi dưỡng tâm hồn mình, là thứ dù bỏ bao nhiêu tiền cũng không mua được.

 

Món quà mà thanh xuân trao tặng cho mình không chỉ có những người bạn cùng phòng, mình còn có một tập thể lớp rất tuyệt vời. Những giờ học, những lần kiểm tra, những buổi lao động, hay cả những khoảnh khắc cùng nhau cười, cùng nhau khóc. Tất cả đã vẽ nên một bức tranh thanh xuân đầy kỷ niệm.

Bắt đầu lúc nào cũng đẹp rực rỡ. Chỉ tiếc là… lòng mình vĩnh viễn không quen nổi phút chia xa. Đến năm cuối cấp, khi đứng trước kỳ thi đại học, cũng là lúc đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời. Khi đó, tụi mình mới chợt nhận ra rằng thời gian đã trôi nhanh đến mức nào. Mới ngày nào còn là những đứa lạ lẫm hỏi nhau vài câu xã giao, vậy mà chẳng biết từ bao giờ, mỗi đứa đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của nhau.

 

Những ngày cuối cấp ấy, mọi thứ dường như chậm lại, nhớ từng những kỷ niệm đã qua và nhận ra những khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ quay trở lại thêm một lần nào nữa. Mình đã từng ước, giá như có thể quay trở lại khoảng thời gian đó, mình sẽ chụp nhiều ảnh hơn, sẽ lưu giữ nhiều khoảnh khắc hơn. Không phải vì những bức ảnh đó đẹp, mà vì chúng là minh chứng cho việc tụi mình đã gặp nhau, từng cùng nhau đi qua một đoạn thanh xuân rực rỡ như thế! Vì sau tất cả, điều đáng tiếc nhất không phải là những bức ảnh bị bỏ lỡ, mà là cảm giác biết rằng có những khoảnh khắc, một khi đã trôi qua thì mãi mãi sẽ không thể quay trở lại thêm một lần nào nữa.

 

Người ta dạy mình cách để mở lòng, nhưng chẳng ai dạy mình cách đóng lại cánh cửa khi người ta đã rời đi. Sau kỳ thi đại học, tụi mình mỗi đứa một nơi. Cũng không hẳn là xa, vì vẫn còn cùng thành phố. Nhưng mình tiếc vì tụi mình không còn gần nhau như trước. Không còn những bữa ăn chung, không còn những câu chuyện kéo dài cả ngày, không còn những tiếng cười vang trong căn phòng nhỏ. Làm sao để quen với việc những người đã từng cùng mình rôm rả cả ngày giờ lại chỉ còn xuất hiện qua những dòng tin nhắn?

 

Mình biết, ai rồi cũng sẽ bước đi trên con đường riêng, gặp gỡ những con người mới và tìm thấy những niềm vui mới trong cuộc đời mình. Nhưng chỉ cần thỉnh thoảng ta vẫn nhớ và nghĩ đến nhau, thì đó cũng là một dạng của hạnh phúc. Giờ đây, tuy không còn bên nhau mỗi ngày, nhưng tụi mình vẫn giữ liên lạc. Vẫn kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại, về những khó khăn và những niềm vui sau gần một năm xa cách. Mình thật sự trân trọng điều đó, trân trọng tình cảm vẫn vẹn nguyên theo thời gian, dù mỗi đứa đã đi trên hành trình riêng.

 

Đối với mình, thanh xuân giống như một món quà. Một món quà mà cuộc sống đã trao cho mỗi người. Khi nhận được, ta hạnh phúc, nâng niu, nhưng đôi khi lại vô tình xem nó là điều hiển nhiên. Chỉ đến khi thời gian trôi qua, khi món quà ấy không còn ở bên mình nữa, ta mới bắt đầu nhận ra giá trị thật sự của nó. Giống như một món quà cũ được cất ở góc tủ, một ngày nọ tình cờ nhìn thấy, ta bỗng nhớ lại tất cả những ký ức gắn liền với nó. Thanh xuân cũng vậy. Chỉ cần vô tình thấy được một bức ảnh cũ, một bài hát quen, hay một kỷ vật nhỏ bé thì bao nhiêu kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ quên bỗng dưng lại ùa về, sống động như mới hôm qua.

 

Có lẽ, thanh xuân là món quà mà tạo hóa đã ban tặng cho chúng ta. Không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó hữu hạn. Không phải vì nó không có tiếc nuối, mà vì chính những tiếc nuối ấy làm cho nó trở nên đáng giá hơn bao giờ hết. 

 

Thanh xuân rồi sẽ khép lại, giống như một cuốn sách mà ta buộc phải lật sang trang mới. Nhưng những gì nó để lại: những con người ta đã gặp, những cảm xúc ta đã từng trải qua sẽ không bao giờ mất đi. Chúng chỉ lặng lẽ ở đó, nằm yên trong ký ức, chờ một ngày nào đó được gợi nhớ lại, rồi bất chợt khiến ta mỉm cười hoặc lặng đi một chút… Và có lẽ, đó chính là cách thanh xuân ở lại:  không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ sâu sắc để theo ta suốt cả một quãng đời sau này.

 

Bài viết: Thảo Ly, Ngọc Nhi

Thiết kế: Minh Hạnh

TRÂN TRỌNG

Nhìn qua cửa sổ, thấy những vì sao lấp lánh trong màn đêm yên tĩnh tựa như những đôi mắt sáng ngời mà Minh từng...

Đọc thêm
Array

Đội truyền thông Super M 

Trực thuộc Hội Sinh viên trường Đại học Tài chính – Marketing

Website: anphamsuperm.io.vn

Facebook: fb.com/anphamsuperm

Email: doisuperm@ufm.edu.vn 

Liên hệ

Ms. Kim Thanh: kimthanh.superm@gmail.com

(Đội trưởng)

 

Mr. Minh Chiến: vominhchien2101@gmail.com

(Đội phó)

 

Mr. Anh Vũ: vunguyen.181005@gmail.com

(Đội phó)