HOA DẠI

Hiểu là một sinh viên từ tỉnh lẻ. Mang theo những ước mơ, hoài bão của bản thân lên thành phố học tập, cô bé ấy đã tự vẽ nên những mộng mơ thuở ban đầu nhưng rồi Hiểu đã nhiều lúc lạc vào nơi góc tối, hoài nghi, mặc cảm về bản thân và cũng chính những thứ ấy làm Hiểu quên đi điều quý giá nhất của mỗi người, đó là gia đình. Một câu chuyện nói về cuộc hành trình Hiểu đi tìm lại đứa trẻ đã thất lạc bên trong mình và kết nối với cội nguồn để tìm thấy điều cốt lõi của chính bản thân, Hiểu để nhận ra.
Valentine Week: YÊU

Trong khoảnh khắc trái tim tôi chậm lại, tôi đã hiểu ra rằng tình yêu chung thủy không đến từ may mắn, mà đến từ sự kiên nhẫn và lòng tin mà hai người dành cho nhau và dành cho bản thân mình.
ĐIỀU ƯỚC MÙA GIÁNG SINH

Giáng sinh là một vòng lặp của hy vọng. Nếu thuở nhỏ ta ước để được “có thêm”, thì khi lớn lên, ta ước để đừng “mất đi”.
Tuổi học trò

Nơi đó cho chúng ta những trải nghiệm về cuộc sống, về sự rực rỡ của tuổi trẻ. Để mỗi người khi lớn lên, trong một góc nhỏ hành trang là những kỷ niệm đẹp để nhớ về. Sau này, nếu có dịp gặp lại, chúng ta vẫn sẽ ngồi ở bàn học ấy, nhìn ánh nắng chiếu vào lớp học. Bỗng chốc ta về với năm 18 tuổi, tiếng thầy Hóa giảng bài và giọng cười khúc khích khi lũ bạn lén lút giấu miếng bánh trong ngăn bàn.
Nhớ

Cuộc đời chúng ta, làm sao chạy thoát được nỗi nhớ. Đứng trước nỗi nhớ, chúng ta nghĩ về điều gì đầu tiên?
Nhà

Thu sang, lá chuyển vàng, và tiết trời cũng bắt đầu se lạnh. Từng cơn gió khẽ lùa qua ô cửa sổ, mang theo mùi hơi đất thoang thoảng sau trận mưa dài, kéo con người ta về miền ký ức xa xăm.
Mùa

Xuân-hạ-thu-đông vốn là quy luật tuần hoàn của mẹ thiên nhiên, là 1 chu kì trọn vẹn của sự sống. Mỗi mùa đến và đi đều khơi gợi cho con người những cảm xúc đặc biệt – dù nhỏ bé nhưng rất đỗi thiêng liêng và kì diệu.
Trà

Mùi trà phả vào những câu chuyện cổ tích bà kể, thoang thoảng qua những lời mẹ ru, có khi là bóng lưng của ông bên ấm trà trầm ngâm suy nghĩ.