MÓN QUÀ CỦA THANH XUÂN

Giống như một món quà cũ được cất ở góc tủ, một ngày nọ tình cờ nhìn thấy, ta bỗng nhớ lại tất cả những ký ức gắn liền với nó. Thanh xuân cũng vậy.

TỤI MÌNH NGÀY ĐÓ

Thỉnh thoảng tôi nghe bác bảo dạo này sao ít thấy bọn tôi chơi cùng như ngày nhỏ nữa, bọn trẻ đã lớn thế này rồi sao. Tôi cười và đáp lại, rằng bọn trẻ năm đó đã lớn cả rồi, đã kéo nhau đi lớn cả rồi.

Chiếc võng – Ban trưa nằm mát “chiu chiu”

Chiếc võng nhẹ nhàng đi vào những áng văn thơ, trong từng lời ca câu hát. Người ta nhớ về những cánh võng vắt ngang trên rừng núi Trường Sơn thời chiến, hay chiếc võng mẹ đưa trong thơ Định Hải.

Cánh diều chiều quê

Còn những đứa trẻ bên trong hình hài mang danh người lớn kia, trên cánh diều năm đó, bạn đã thả bao nhiêu ước mơ đi rồi?