✪ ĐIỀU ƯỚC MÙA GIÁNG SINH
Cuốn lịch để trên bệ cửa sổ vội vã lật đến những trang cuối trong cái gió mùa lạnh lẽo quẩn quanh. Ngọn gió ấy không chỉ đi ngang qua bệ cửa sổ, nó len vào từng kẽ hở của căn phòng, chạm nhẹ lên da người như một lời nhắc nhở mơ hồ. Giáng sinh đến nhẹ nhàng, trong cái lạnh hanh hao nhất, khi dòng người ngoài đường trở nên tấp nập hơn những ngày cuối năm, trong ánh đèn rực rỡ, ấm áp sáng bừng lên ở một nhà thờ nào đó, trong cả những hơi thở hóa thành làn khói mỏng manh khi ta khẽ gọi tên một người trong kí ức.
Giáng sinh đến như một cái chạm rất khẽ vào lòng người, đủ để ta chậm lại giữa bộn bề, đủ để hồi tưởng về những điều đã cũ. Ngồi trong căn phòng chật hẹp, quyến luyến hít hà mùi bánh ngọt thoang thoảng nơi góc phố, lặng nghe tiếng chuông ngân vọng lại đem theo bao lời cầu nguyện bình yên của một nhà thờ gần đó. Những nỗi nhớ không gọi thành tên cùng hơi ấm bốc lên từ ly ca cao lặng lẽ đưa con người ta chìm vào giấc ngủ.

Một luồng ánh sáng rực rỡ, lấp lánh xuất hiện trước mắt, ông già Noel hiện ra, không rộn ràng tiếng chuông leng keng vui tai, không cỗ xe tuần lộc chở theo những hộp quà đong đầy ước mơ và hi vọng. Ông đứng đó rất lâu, hiền từ tựa như trong kí ức. Ông đưa ra một bức thư chỉ có một dòng chữ nhỏ: “Điều ước Giáng sinh của con là gì?”. Khoảnh khắc ấy, không gian bỗng lặng đi, như thể cả thế giới đang chờ một câu trả lời. Bức thư nằm yên trong tay, nhẹ đến mức tưởng chừng chỉ cần thở mạnh hơn một chút cũng có thể tan biến. Cúi đầu nhìn dòng chữ quen mà lạ ấy, trong lòng chợt dâng lên những xốn xang lạ thường.
Những mảnh ghép kỉ niệm thời thơ ấu như những hạt bụi vàng lấp lánh, chỉ chờ một cơn gió lạnh đầu mùa thổi qua là thức giấc, làm dịu đi cái gai góc của thế gian mà ta đang đối mặt. Khi còn bé, những đứa trẻ đón Giáng sinh bằng niềm tin trọn vẹn. Chúng ta từng tin rằng cả thế giới này tràn ngập yêu thương và sự tử tế, rằng chỉ cần mình thành tâm nhắm mắt trước cây thông, cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi thì mọi mong cầu đều sẽ được ông già Noel lắng nghe. Điều ước viết bằng nét chữ còn vụng về, được gấp lại cẩn thận và đặt ở đầu giường, như một nghi thức đầy hy vọng rằng sẽ có thật nhiều món quà được đem đến. Những mong ước đầy lấp lánh và màu sắc như những viên kẹo bọc giấy kiếng. Khi ấy, hạnh phúc thật dễ gọi tên: là một bộ đồ chơi mới, là một bàn ăn đầy những món ăn yêu thích, hay đơn giản là được cùng gia đình dạo quanh thành phố. Thế giới lúc ấy rất nhỏ, nhưng lại rất đủ đầy. Những điều ước ấy đầy sức sống, bởi chúng được nuôi dưỡng bằng trí tưởng tượng không giới hạn của những đứa trẻ thơ ngây và sự bảo bọc, yêu thương của mẹ cha. Giáng sinh vẫn còn nguyên vẹn, ấm áp và đầy màu nhiệm, như chưa từng bị thời gian chạm tới.
Trong khoảnh khắc tiếng chuông nhà thờ vang lên trầm mặc giữa đêm đông, tôi giật mình trở về với thế giới thực tại, nơi không còn chỗ cho những giấc mơ thần tiên ngày thơ bé. Giữa guồng quay của công việc, những áp lực tài chính, những mối quan hệ chồng chéo và cả những mất mát không thể nói thành lời, con người trở nên mệt mỏi hơn bao giờ hết. Ánh sáng Giáng sinh xuất hiện đúng vào thời điểm lạnh nhất trong năm, giống như cách hy vọng luôn le lói khi con người chạm đáy của sự kiệt sức, cho phép chúng ta được nghỉ ngơi, được sống chậm lại trong dòng đời vội vã. Người ta trang trí Giáng sinh không chỉ vì đẹp, mà vì điều này có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn con người, làm dịu đi những điều mệt mỏi. Mỗi góc nhỏ được trang hoàng như một lời nhắc rằng: “Dù thế giới ngoài kia có khắc nghiệt đến đâu, ta vẫn có một nơi để trở về.”
Vậy “Điều ước Giáng sinh” của chúng ta – những đứa trẻ đã lớn là gì?”. Khi đôi vai đã bắt đầu thấm mệt vì những chuyến hành trình, điều ước mùa Giáng sinh bỗng trở nên thật tĩnh lặng. Chúng ta không còn mong cầu những món quà lộng lẫy, cũng chẳng còn đợi chờ một phép màu từ bầu trời xa xôi mà chỉ mong cầu “sự vẹn nguyên”. Ước cho mẹ cha vẫn còn sức khỏe để ngồi bên hiên nhà ngắm nắng chiều; ước cho bản thân sau bao nhiêu va vấp vẫn giữ được trái tim ấm áp; ước cho cả tôi và bạn tìm thấy một lối về sau những ngày dài mông lung giữa phố thị phồn hoa.
Giáng sinh là một vòng lặp của hy vọng. Nếu thuở nhỏ ta ước để được “có thêm”, thì khi lớn lên, ta ước để đừng “mất đi”. Thời gian sẽ khiến tất cả thay đổi và không còn như ban đầu, ông già Noel trong ký ức rồi cũng sẽ nhường chỗ cho những nỗi lo toan. Nhưng hãy thắp lên ngọn lửa niềm tin vào sự ấm áp, lòng yêu thương giữa người với người trong thế gian, đừng vì sự lạnh lẽo nhất thời mà dập tắt đi niềm tin vào những điều tử tế. Hóa ra, sự trưởng thành không phải là khi ta ngừng ước mơ, mà là khi ta biết thay đổi từ những ước mơ cho riêng bản thân mình thành những lời nguyện cầu cho người khác.
Lặng lẽ ngắm nhìn góc phố ấm áp với dòng người tấp nập, tôi thầm nghĩ, giấc mơ và mảnh giấy đó là món quà cuối cùng mà ông già Noel thực sự tặng chúng ta thay cho lời tạm biệt, sẽ không còn ông già Noel nào chui qua ống khói và chúng ta sẽ tự là người thắp lên ngọn lửa cho cuộc đời của chính mình. Điều ước không cần được gọi tên thành tiếng, bởi chỉ cần ta còn biết yêu thương, còn biết gìn giữ những điều vẹn nguyên trong tâm hồn, thì phép màu vẫn đang hiện hữu từng ngày. Giáng sinh sẽ vẫn đến, năm này qua năm khác, như một cái hẹn của lòng trắc ẩn và sự bao dung. Giáng sinh an lành, cho những ước mơ đã cũ, và cho cả những niềm hy vọng mới vừa chớm nở trong đêm nay.
Bài viết: Linh Chi, Như Quỳnh
Thiết kế: Ngân Giang
SÀI GÒN CHẬM CHÚT ĐƯỢC KHÔNG?
Chậm lại để chúng ta tìm thấy nhau giữa phố đông người, Chậm lại để ta kịp nói lời yêu thương, Chậm lại để bữa...
Đọc thêmTẠM BIỆT TẾT, XIN CHÀO SÀI GÒN!
Mỗi buổi sáng thức dậy, nghe tiếng còi xe inh ỏi, ta lại nhớ về những buổi sáng yên bình nơi quê nhà. Và chính...
Đọc thêmLana Del Rey – Tinh túy nghệ thuật đến từ sự khác biệt sẽ khiến bạn bất ngờ
Lana Del Rey – một cái tên không còn quá xa lạ với những người yêu âm nhạc và cảm nhận chuyên sâu qua từng...
Đọc thêmLiên hệ
Ms. Kim Thanh: kimthanh.superm@gmail.com
(Đội trưởng)
Mr. Minh Chiến: vominhchien2101@gmail.com
(Đội phó)
Mr. Anh Vũ: vunguyen.181005@gmail.com
(Đội phó)