✪ cảm ơn người đã thức cùng tôi

“Liệu 10 năm sau, mình sẽ là ai?”

Mình luôn tự hỏi liệu sau này mình sẽ trở thành người như thế nào? Có thể là một người trưởng thành hơn, cũng có thể là một phiên bản đã học được cách im lặng trước những điều từng khiến mình bật khóc. Mình không biết nữa, những điều đó luôn khiến mình đau đáu mỗi khi nghĩ về. Thời gian thật đáng sợ, nó không chờ đợi một ai. Có những người hôm nay còn ngồi cạnh, vài năm nữa đã thành người dưng, có những ước mơ từng sáng rực trong mắt rồi cũng nhạt nhòa theo năm tháng. Ngay cả mình còn sợ lúc ấy cũng chẳng nhận ra bản thân.

Dạo này mình hay thức khuya lắm, không phải vì quá bận rộn, mà vì trong đầu có quá nhiều tiếng nói chồng chéo nhau, tiếng nói của áp lực, của sự so sánh, “Mình đang cố gắng vì điều gì vậy?”, “Con đường mình đã chọn có thật sự đúng không?”. Trưởng thành hóa ra không giống những gì người ta từng kể. Chẳng có khoảnh khắc nào thật sự gọi là “lớn lên”, chỉ là mỗi ngày một chút, mình tự học cách nuốt ngược cảm xúc vào trong, học cách mỉm cười dù lòng rất đau, học cách tỏ ra mình ổn ngay cả khi bản thân chẳng còn sức lực nào. Con đường ấy dài vô tận ngỡ như chẳng có đích, và mình cứ chạy mãi chạy mãi mà chẳng có đường về. 

Nhưng rồi giữa muôn vàn hỗn độn của thực tại, mình vẫn muốn cảm ơn một người và người đó chính là bản thân mình. Mình luôn muốn cảm ơn người ấy vì đã không bỏ cuộc trong những ngày tưởng như không thể vượt qua, vì vẫn cố gắng thức dậy vào mỗi sáng, dù đêm hôm trước vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dai dẳng, vì vẫn tin rằng: “Cuộc đời này rồi sẽ có lúc dịu dàng với”, cảm ơn vì “Người đã thức cùng tôi”.

Mười năm sau, mình không cần phải trở thành một ai đó quá vĩ đại đâu, cũng chẳng cần phải có tất cả trong tay và ai đó ngưỡng mộ. Chỉ mong bình yên để có thể ngắm hoàng hôn ở mái hiên nhà mà thấy lòng mình không còn chông chênh nữa. Mong lúc ấy mình có thể sống chậm lại, tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn nhất. Hơn tất cả, mình mong gia đình vẫn còn ở đó, vẫn là nơi để quay về sau những ngày mình mỏi mệt với thế giới tấp nập ngoài kia, vẫn là ánh đèn sáng mỗi tối, vẫn được nghe giọng nói ấm áp của cha mẹ “Hôm nay con có mệt không?”

Ngày hôm nay cậu ổn không nhỉ? Nếu thấy lòng bộn bề hãy đọc lá thư mình viết cho cậu nha. Dù là mình biết chẳng ai có thể đoán trước chuyện tương lai nhưng mình luôn chắc một điều rằng, bản thân mình mạnh mẽ lắm, yêu đời lắm và nếu chẳng may gặp chuyện gì buồn thì cũng sẽ chỉ buồn một xíu thôi, rồi mình sẽ mạnh mẽ vượt qua.

Nếu 10 năm sau cậu thật sự đọc được lá thư này, hy vọng cậu sẽ mỉm cười vì ít nhất chúng ta đã từng rất cố gắng để đi tới ngày hôm nay.

Thật lòng cảm ơn cậu vì đã không từ bỏ chính mình.

Bài viết: Như Quỳnh

Thiết kế: Minh Hạnh

Nhà

Thu sang, lá chuyển vàng, và tiết trời cũng bắt đầu se lạnh. Từng cơn gió khẽ lùa qua ô cửa sổ, mang theo mùi...

Đọc thêm
Array

Đội truyền thông Super M 

Trực thuộc Hội Sinh viên trường Đại học Tài chính – Marketing

Website: anphamsuperm.io.vn

Facebook: fb.com/anphamsuperm

Email: doisuperm@ufm.edu.vn 

Liên hệ

   

Mr. Thanh Dương: hothanhduong206@gmail.com

(Đội trưởng)

Ms. Thúy Nhi: dinhthuynhitvtcm@gmail.com

(Đội phó)

Mr. Lê Hiếu: tranlehieuhieule@gmail.com

(Đội phó)