✪ “RỰC RỠ” THEO CÁCH RIÊNG CỦA MÌNH
Một buổi chiều yên bình, mình ngồi dưới mái hiên nhà, ngắm nhìn lại cảnh vật ở quê trước khi lên xe trở lại thành phố. Ngoài sân, tiếng cười rộn rã của lũ trẻ con trong xóm vẫn vang lên khi chúng tụ tập chơi đồ hàng, xen lẫn tiếng mấy cô hàng xóm về nhà sau buổi làm đồng, bàn tán râm ran về mùa vụ lúa năm nay. Tay mình vô tình chạm vào điện thoại, lướt qua những câu chuyện bạn bè chia sẻ niềm vui: người mới nhận bằng khen, người đạt học bổng, người tìm được công việc mơ ước,… Nhìn ánh mắt họ lấp lánh hạnh phúc và đầy tự hào, bỗng dưng cảm thấy bản thân thật nhỏ bé và lạc lõng giữa bao người giỏi giang ngoài kia.
Có những ngày như thế, cảm giác lạc lõng và kém cỏi cứ âm thầm bao trùm. Nhìn xung quanh, ai cũng như đang vội vã chạy về phía trước, lần lượt chạm tay vào những giấc mơ rực rỡ, còn mình thì chỉ kịp gom nhặt những sự hoài nghi và hoang mang cho bản thân. Đã có lúc nỗi sợ len lỏi, từng nghĩ rằng chỉ cần chậm hơn một chút thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau. Nhưng rồi mình dần nhận ra, điều khiến bản thân mệt mỏi không phải là bước chân chậm chạp, mà ở nỗi sợ phải dừng lại vì đánh mất động lực cố gắng.
Chúng ta có đang quá mải mê chạy theo những điều lớn lao, hy vọng về một đích đến thật rực rỡ, để rồi quên mất rằng hành trình nào cũng được xây nên từ những bước chân nhỏ bé hôm nay? Ai trong chúng ta khi đến một độ tuổi nhất định nào đó cũng từng lo lắng rằng không biết sau này mình sẽ trở thành ai, liệu có rực rỡ như cách mình từng kỳ vọng hay chỉ mãi sống một cuộc đời bình thường? Nhưng thật ra, thứ ánh sáng hào quang của sự “rực rỡ” đôi khi chỉ là vẻ bề ngoài. Có người cho rằng rực rỡ là khi đạt được những thành công trong cuộc sống và được mọi người ngưỡng mộ. Nhưng cũng có người lại tin rằng rực rỡ đơn giản là khi lòng mình cảm thấy “vừa đủ”: đủ hạnh phúc, đủ yêu thương, đủ bình yên và đủ vững vàng.

Ngày bé, chỉ cần được điểm 10, được cô giáo khen, được mẹ thưởng bằng những món ăn yêu thích là đã cảm thấy vui cả ngày. Lớn hơn một chút, đạt giải các cuộc thi cấp huyện, cấp tỉnh cũng đã là niềm tự hào rất lớn. Nhưng khi đến một độ tuổi bắt đầu trưởng thành, mình dần nhận ra rằng những “rực rỡ” lúc bé ấy chẳng là gì so với những người giỏi giang ngoài kia. Chạy đua với hào quang rực rỡ chỉ khiến bản thân mình thêm áp lực và mệt mỏi hơn. Thế nên định nghĩa rực rỡ trong mình đã dần dần thay đổi, đó là khi mình hiểu: có gia đình yêu thương đã là một điều hạnh phúc, có cuộc sống đủ ăn đủ mặc là bình yên, và có cơ hội được cố gắng mỗi ngày là vững vàng… Chỉ thế thôi, thật giản dị nhưng cũng thật trọn vẹn.
Mỗi người có một nhịp đi riêng. Có người tìm thấy hướng đi từ rất sớm, có người phải trải qua nhiều lần vấp ngã mới hiểu mình thực sự muốn gì. Có người tiến về phía trước với bước chân vững vàng, cũng có người lại chậm rãi dò dẫm qua từng đoạn đường gập ghềnh. Dù từng chặng đường có khác nhau nhưng mỗi trải nghiệm đều là một phần của hành trình trưởng thành mà ai cũng cần đi qua. Vì vậy, hãy cho bản thân cơ hội để sống trọn vẹn với hiện tại, làm tốt những công việc mà mình đang có, yêu thương những người bên cạnh mình, và bắt đầu bước đi dù là nhỏ nhất. Bởi mỗi bước chân đều giúp ta từ từ tiến gần hơn với những điều mà mình mong muốn.
Thật ra không ai có thể biết trước tương lai hay biết trước mình sẽ trở thành người như thế nào. Nhưng nếu hôm nay bạn chọn bước tiếp thì chắc chắn ngày mai bạn sẽ đứng ở một nơi khác. Đi nhanh là một lợi thế, nhưng đi chậm không đồng nghĩa với thất bại. Rùa tuy chậm chạp nhưng vẫn về đích nhờ sự bền bỉ, hay nước chảy từng giọt nhưng lâu ngày cũng làm mòn đá cứng, vận động viên marathon không lao chạy thật nhanh mà chọn cách giữ nhịp chạy ổn định để hoàn thành quãng đường dài. Đôi khi, đi chậm cũng là một điểm mạnh, chỉ cần bạn vẫn bước đi mà không bỏ cuộc.
Mình đã từng đọc được một câu nói thế này: “Sự mệt mỏi hay thất vọng về một thứ gì đó không phải là hình phạt. Chỉ là vũ trụ đang sắp xếp lại những bước đi của cậu mà thôi” (“Đường về mình”, trang 50). Những khoảng thời gian kiệt sức hay thất vọng không phải là dấu hiệu cho thấy ta đang đi sai đường, mà là lúc cuộc đời buộc ta chậm lại để nhìn rõ hơn chính mình. Có thể vũ trụ đang nhẹ nhàng kéo ta ra khỏi những lối đi không còn phù hợp, để ta học cách lắng nghe bản thân, điều chỉnh nhịp bước và tiếp tục đi theo cách vững vàng hơn. Chỉ cần còn đủ can đảm để không bỏ cuộc, thì ngay cả những ngày mệt mỏi nhất cũng đang âm thầm dẫn bạn đến một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Chúng ta không sống trong một cuộc đua để xem ai về đích sớm nhất. Cuộc đời giống như một hành trình dài, nơi mỗi người có một thời điểm riêng để tỏa sáng. Có những bông hoa nở sớm, rực rỡ trong nắng đầu mùa, nhưng cũng có những bông hoa cần thời gian dài hơn để âm thầm tích tụ và nở rộ theo cách đẹp nhất của mình. Quan trọng không phải là nở khi nào, mà là có đủ can đảm để không bỏ cuộc trước khi kịp nở hoa.
Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình đang đi chậm và mệt mỏi, đừng vội nản lòng, hãy cho phép bản thân dừng lại một chút để nghỉ ngơi và tiếp tục bước đi vào ngày mai. Chỉ cần bạn không dừng lại, mọi cố gắng đều có ý nghĩa. Mong rằng mỗi người trong chúng ta sẽ không bỏ cuộc dẫu có mỏi mệt, đủ vững vàng để bước đi trên con đường phía trước và tỏa sáng rực rỡ theo cách riêng của mình.
Bài viết: Thảo Ly, Tâm Anh
Thiết kế: Diệp Trân
TỤI MÌNH NGÀY ĐÓ
Thỉnh thoảng tôi nghe bác bảo dạo này sao ít thấy bọn tôi chơi cùng như ngày nhỏ nữa, bọn trẻ đã lớn thế này…
Chiếc võng – Ban trưa nằm mát “chiu chiu”
Chiếc võng nhẹ nhàng đi vào những áng văn thơ, trong từng lời ca câu hát. Người ta nhớ về những cánh võng vắt ngang…
Trà
Mùi trà phả vào những câu chuyện cổ tích bà kể, thoang thoảng qua những lời mẹ ru, có khi là bóng lưng của ông…
MỘT GÓC NHÌN KHÁC VỀ CHẢY MÁU CHẤT XÁM TRONG THẾ GIỚI PHẲNG
“Chảy máu chất xám” có lẽ là một cụm từ khá quen thuộc và thường được nhắc đến mỗi khi ai đó đề cập đến…
Đội truyền thông Super M
Trực thuộc Hội Sinh viên trường Đại học Tài chính – Marketing
Website: anphamsuperm.io.vn
Facebook: fb.com/anphamsuperm
Email: doisuperm@ufm.edu.vn
Liên hệ
Ms. Kim Thanh: kimthanh.superm@gmail.com
(Đội trưởng)
Mr. Minh Chiến: vominhchien2101@gmail.com
(Đội phó)
Mr. Anh Vũ: vunguyen.181005@gmail.com
(Đội phó)

